Đơn kêu oan cho Trần Huỳnh Duy Thức (lần 1)

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
ĐỘC LẬP –TỰ DO – HẠNH PHÚC

*********

ĐƠN KÊU OAN

Kính  gởiChủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết

V/v: Kêu oan cho Trần Huỳnh Duy Thức về bản án phúc thẩm số: 254/2010/HSPT ngày 11/5/2010

Tôi tên Trần Văn Huỳnh, sinh ngày 29/11/1937, nguyên là giáo viên Anh văn thuôc Sở Giáo dục  TP. HCM, được chuyển về Sở Văn hóa Thông tin TP.HCM công tác tại Phòng Văn hóa Đối ngoại từ năm 1989 đến năm 2001 nghỉ hưu, hộ khẩu thường trú tại số 362/532C đường Trường Chinh, Phường 13, Q. Tân Bình, hiện ngụ tại số 439F8 Phan văn Trị, Phường 5, Q. Gò Vấp, TP.HCM,Kính thưa Chủ Tịch Nước,

Trân trọng và khẩn thiết kính xin Chủ tịch cứu xét trường hợp con tôi là Trần Huỳnh Duy Thức, sinh ngày 29/11/1966, nguyên là một doanh nhân ngành Công nghệ Thông tin & Viễn thông, bị kết án oan sai (16 năm tù và 5 năm quản chế) tại phiên tòa phúc thẩm ngày 11/5/2010 (bản án số 254/2010/HSPT) với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chánh quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự.

Theo bản án phúc thẩm và theo dõi diễn tiến của các phiên tòa tôi nhận thấy:

1)     Con tôi bị tuyên án 16 năm tù và 5 năm quản chế thì đây là bản án oan sai. Việc áp dụng điều 79 Bộ Luật Hình sự để kết án con tôi với tội danh “hoạt động nhằm lật đỗ chính quyền nhân dân” là không đúng, sai về điều luật.

2)     Các bằng chứng được sử dụng trong cáo trạng để qui kết các hành vi của con tôi vào tội “hoạt động nhằm lật đổ chánh quyền nhân dân” là sai, không khách quan, không thuyết phục về mặt pháp lý. Với tư cách một công dân sống có trách nhiệm với dân với nước, con tôi đã mạnh dạn nói lên một số suy nghĩ bức xúc về những nguy cơ từ bên ngoài và nội tại ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự tồn tại và phát triển của đất nước, với mục đích góp phần cảnh báo các hiểm họa có thể xảy ra, chứ không hề nhằm mục đích lật đổ như bản án đã kết tội. Đây là sự cáo buộc oan sai.

Sau phiên tòa sơ thẩm, trong trại giam, Thức con tôi đã viết đơn  kháng cáo dài 50 trang gửi Tòa phúc thẩm Tòa án tối cao để xin kháng cáo bản án sơ thẩm vào ngày 01/02/2010.

Nhờ Luật sư liên hệ với Tòa án, tôi có được bản sao đơn kháng cáo của Thức con tôi. Đọc lá đơn kháng cáo của con mà lòng tôi quặn đau và xót xa vì nỗi oan sai mà con tôi phải chịu. Là cha của Thức, tôi hiểu rõ con tôi là một người có lòng yêu nước, mong muốn đóng góp sức lực của mình cho sự phát triển của đất nước.

Trong nhiều năm qua, Thức đã dành thời gian, tâm huyết, sức lực nghiên cứu về kinh tế học, chính trị học và tình hình kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa của đất nước với mục đích là cảnh báo đến lãnh đạo đứng đầu Nhà nước, Đảng và Chính phủ về những nguy cơ của đất nước có thể bị thôn tính biến thành thuộc địa kiểu mới trong thời đại toàn cầu hóa. Đầu tiên, Thức đã gửi thư trực tiếp đến một số vị lãnh đạo thông qua con đường công văn chính thức bưu điện và nhờ một số người có quan hệ gửi trực tiếp nhưng không đến được tận tay của các vị lãnh đạo đó. Trong số các bức thư này, có bức thư ngày 7/1/2004 mà Thức đã gửi cho Chủ Tịch, lúc đó là Bí Thư Thành ủy TP.HCM và bức thư ngày 14/4/2007 gửi cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Xin đính kèm nội dung các bức thư này.  Do đó, Thức đã chọn cách viết blog để đăng tải những bài viết cảnh báo về nguy cơ đất nước nhưng vẫn chưa được quan tâm của lãnh đạo trong khi các nguy cơ vẫn tiếp tục phát triển ngày một nguy cấp. Sau đó, với mong muốn các vị lãnh đạo có thể biết đến các cảnh báo trên blog của mình, Thức đã chọn cách thức chỉ trích thẳng vào các cá nhân các vị lãnh đạo. Điều này cũng giống như hình ảnh, mà Thức đã có ví dụ trong đơn kháng cáo của mình: ông A bắn ra một phát súng làm bà B giật mình hoảng hốt và cho rằng ông A mưu sát hụt bà. Nhưng ông A nói rằng ông bắn ra một phát súng nhưng không có đầu đạn, tiếng súng tuy có làm bà B giật mình hoảng sợ nhưng nhờ vậy mà bà B đã vào nơi ẩn nấp an toàn và nhờ đó tránh được sự mưu sát của một sát thủ đang nhắm vào bà. Ở đây, cùng một hiện tượng nhưng bản chất khác nhau và chính bản chất mới quyết định có phạm tội hay không.

Tôi xin gởi đính kèm đơn kêu cứu này bản sao đơn kháng cáo của con tôi. Xin Chủ Tịch Nước dành chút thời gian quí báu xem xét để hiểu rõ hơn về Thức và bản chất các sự việc liên quan đến vụ án và kính xin Chủ Tịch Nước rộng lòng cứu xét, giúp đỡ để Thức con tôi được giải oan và sớm được trả tự do về với gia đình và xã hội.

Xin chân thành biết ơn Chủ Tịch Nước và trân trọng kính chào.

TP.HCM, ngày 5 tháng 4 năm 2011

Kính đơn,

Trần Văn Huỳnh

Đính kèm bản sao:

  1. Thư ngày 07/01/2004 gởi Bí Thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Minh Triết.
  2. Thư ngày 14/4/2007 gởi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.
  3. Đơn kháng cáo ngày 01/02/2010 gởi Tòa án nhân dân tối cao (50 trang)

Tải file pdf.

This entry was posted in Trong nước and tagged . Bookmark the permalink.

One Response to Đơn kêu oan cho Trần Huỳnh Duy Thức (lần 1)

  1. Pingback: TRÒ CHUYỆN CŨNG BÁC TRẦN VĂN HUỲNH – THÂN PHỤ ANH TRẦN HUỲNH DUY THỨC (Dân Làm Báo) « Ngoclinhvugia's Blog

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s