TRẦN HUỲNH DUY THỨC & Con đường nào cho Việt Nam – Phần 24

TRẦN HUỲNH DUY THỨC & Con đường nào cho Việt Nam – Phần 24

SÁCH LƯỢC GIÁO DỤC

Trong quyển sách Con Đường Việt Nam, quan điểm giáo dục không đề cập đến những vấn đề quá hiển nhiên như triết lý giáo dục, phương pháp dạy học, cách tổ chức hệ thống giáo dục đào tạo, v.v.. Sách lược giáo dục được quyển sách tiếp cận từ góc độ kinh tế.

Trước tiên, Việt Nam cần nhìn ra một cách thức mà qua đó việc đầu tư cho giáo dục là một phương thức để tăng trưởng kinh tế, không chỉ tạo ra lợi nhuận mà còn tạo nên nguồn vốn xã hội và giá trị tinh thần to lớn cho cả dân tộc. Thiếu những cái này thì quốc gia không bao giờ phát triển văn minh được. Tư duy phổ biến của xã hội và những người hoạch định chính sách vĩ mô dù luôn nói giáo dục là quốc sách nhưng lại xem nó như một gánh nặng nhưng phải đầu tư vì sự nghiệp lâu dài. Chính lối suy nghĩ này đã triệt tiêu động lực tự nguyện đầu tư vào giáo dục của toàn xã hội, làm nó thiếu hụt trầm trọng so với nhu cầu học hành để đổi đời của hàng chục triệu dân. Giáo dục phải hướng vào nhu cầu thực tế, việc đáp ứng của giáo dục với nhu cầu thực tế càng cao bao nhiêu thì trình độ phát triển kinh tế – xã hội càng cao bấy nhiêu – đây cũng là vấn đề của qui luật danh nghĩa và thực tế.

Cần phát triển sách lược giáo dục từ đích nhắm chiến lược là “Đầu tư cho hạ tầng giáo dục”. Phải xem điều này là tối quan trọng như là hạ tầng giao thông vậy.  Có thể xây dựng một chiến lược đầu tư hạ tầng giáo dục mà không đòi hỏi phải tăng thêm tỷ trọng ngân sách cho giáo dục nhưng sẽ đầu tư tập trung vào một số trọng tâm chiến lược, đồng thời khai thông những rào cản và tạo xúc tác bằng những chính sách khuyến khích để tạo nên một môi trường thuận lợi cho các quy luật vận hành. Nhờ vậy các trọng tâm chiến lược đó sẽ tạo ra sự đột phá và lan tỏa mạnh mẽ, thu hút nhân lực, tài lực trong và ngoài nước đầu tư vào giáo dục.

BIỂN ĐÔNG VÀ TÂY NGUYÊN

Biển Đông

Việt Nam cần chủ động quốc tế hóa vấn đề biển Đông, liên kết với các nước Asean có tranh chấp, nhất là Philippines, kêu gọi sự tham gia của Mỹ vì tự do hàng hải trên biển Đông, đồng thời đưa tranh chấp ra các thiết chế luật pháp quốc tế. Việt Nam cần công khai cho dân chúng và thế giới biết về những gây hấn lâu nay của Trung Quốc. Việc ém nhẹm rất nhiều những thông tin này đã giúp Trung Quốc có cơ hội ngày càng lấn tới. Cuối cùng có thể tái diễn lại kịch bản biên giới phía Bắc.

Việt Nam cần chủ động đưa ra các chương trình hợp tác quốc tế đa phương để khai thác nguồn lợi kinh tế trên biển Đông, kể cả với Trung Quốc. Việc hợp tác song phương như hiện nay dễ dàng bị Trung Quốc bẻ gãy như trường hợp của BP vừa rồi, ngay cả duy trì được thì Việt Nam sẽ phải chịu thiệt hại nặng nề. Việc hợp tác đa phương cũng sẽ làm phần bánh mà Việt Nam được hưởng nhỏ đi nhưng cái bánh sẽ to hơn rất nhiều nên giá trị phần bánh đó sẽ lớn hơn những gì mà Việt Nam ta đang có. Cái lợi to lớn mà Việt Nam nhận được khi hợp tác đa phương nằm ở cái vị thế mà quốc gia tạo ra được trên một thế trận toàn cầu hóa, để giảm nguy cơ xung đột và tăng cơ hội hợp tác trong hòa bình và phát triển cho thế giới. Đây là một phần quan trọng trong sách lược kinh tế “biến Việt Nam thành cái chợ quốc tế” trong chiến lược “Điểm cân bằng”. Với chiến lược phát triển kinh tế dựa vào đầu tư vốn và khai thác tài nguyên lâu nay làm Việt Nam lệ thuộc nặng nề vào nguồn thu dầu khí. Đất nước sẽ không thể phát triển được dựa vào đó, về bản chất chỉ là sự vay mượn của quá khứ và tương lai để tiêu xài cho hiện tại. Nguồn thu từ dầu khí còn là nguồn gốc nuôi dưỡng các chính quyền độc tài và bào mòn sức sáng tạo của các dân tộc có nhiều dầu mỏ.

Nếu Việt Nam không mau chóng nhận ra và thực hiện các chiến lược trên thì năm ba năm nữa muốn tránh được chiến tranh thì chỉ còn cách là chấp nhận sự lệ thuộc hoàn toàn bởi sự thao túng chính quyền của Trung Quốc. Quan điểm “giữ ổn định hòa bình để phát triển” sẽ được đẩy lên để bảo vệ mối quan hệ hữu hảo, bất bình đẳng với Trung Quốc, đồng thời để đè ép những ý chí phản kháng muốn có quan hệ tôn trọng và bình đẳng từ Trung Quốc. Tình hình kinh tế sẽ ngày càng tồi tệ khiến Việt Nam càng lệ thuộc hơn vào nguồn lực từ bên ngoài. Trung Quốc sẽ lợi dụng tình trạng này để Việt Nam phụ thuộc mạnh hơn vào họ. Bauxite Tây Nguyên chỉ là sự bắt đầu.

Tây Nguyên

Cần có sách lược để phát triển Tây Nguyên nói riêng và các vùng cao nguyên của dân tộc thiểu số ở Việt Nam nói chung. Làm sao để khai thác các giá trị văn hóa, tôn giáo để thu hút nguồn lực đầu tư cho các vùng này. Trong tương lai khi mà Việt Nam đã trở nên dân chủ hơn thì sẽ phải đối diện với vấn đề đòi độc lập của các dân tộc và vùng đất này. Nên nhớ rằng mỗi dân tộc dù nhỏ vẫn phải được đảm bảo quyền tự quyết, tự lựa chọn nhà nước của mình, đó là tinh thần của bản Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người của Liên Hiệp Quốc. Những vấn đề bất ổn ở Tây Nguyên lâu nay đều có nguyên nhân từ nhu cầu này. Nhưng chính quyền phải đáp ứng bằng sự trấn áp, chẳng có cách nào khác, khi mà chưa thực sự có dân chủ. Hãy nhìn vào cách giải quyết vấn đề Checnya bằng trấn áp quân sự đẫm máu của Putin thì sẽ thấy nguy cơ của Việt Nam trong những năm tới đối với Tây Nguyên và các vùng cao khác sẽ như thế nào. Phải làm sao để người dân ở đó tự nguyện lựa chọn, chấp nhận một hình thức quyền tài phán nào đó của Việt Nam vì có lợi cho họ. Nếu quốc gia không tính trước mọi khía cạnh của vấn đề này thì sẽ không tránh khỏi những bất ổn sắc tộc, tôn giáo, ly khai, lãnh thổ trong quá trình dân chủ hóa đất nước.

This entry was posted in Ebook THDT&CĐVN. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s