Chuyến tàu vận hội cho Việt Nam theo dòng chảy thời đại (Thư 20A)

Việt Nam liệu có bắt kịp chuyến tàu vận hội cho mình

Việt Nam liệu có bắt kịp chuyến tàu vận hội cho mình

Xuyên Mộc 28/05/2014

Chị Năm thương mến,

Hôm qua em mới nhận được bức thư mà chị viết ngày 16/03/2014. Lâu ghê, nhưng em rất vui. Trong này đọc được thư gia đình là một niềm vui lớn. Em vẫn khỏe. Trời đã vào mùa mưa nên không còn nóng liên tục như trước, em cũng năng tập thể dục hơn. Dạo này em lấy hai chai nước làm tạ tập, thấy cũng có tác dụng. Hồi ở Xuân Lập em có tập thiền nhưng không bao giờ thiền được. Đầu óc em hình như không bao giờ chịu ngừng suy nghĩ trừ lúc ngủ. Mà lúc ngủ nó cũng làm việc nữa thì phải. Rất nhiều lần em suy nghĩ gì đó đến tối vẫn không ra nhưng qua một đêm tỉnh dậy thì lại sáng ra mọi thứ. Có lẽ vì vậy mà em rất hay nằm mơ khi ngủ, nhất là từ lúc vào tù. Trong tù mà còn không thiền được thì ra ngoài khó mà làm được. Nhưng nếu mục tiêu chính của thiền là giúp con người ta tĩnh tâm, thì em thấy mình vẫn làm được mà không phải thiền. Cả nhà yên tâm, em có những cách cân bằng tinh thần, trí óc của mình rất hiệu quả. Khi còn chưa đi tù, em thấy khả năng cân bằng này của mình hơn nhiều người tập thiền lâu năm. Nhiều người tập thiền bị rơi vào trạng thái tĩnh tại thụ động, đó là điều không tốt.

Đọc thư chị em biết thêm nhiều chuyển động tích cực về vấn đề Quyền Con Người ở nước mình. Em đã từng dự đoán và luôn tin chắc rằng Việt Nam sẽ hướng về Dân Chủ. Tránh biến mình thành điểm tranh chấp Đông – Tây là điều rất quan trọng đối với Việt Nam. Những tranh chấp như vậy dẫn đến chiến tranh là khó tránh khỏi. Thế giới ngày nay chẳng còn mấy quan tâm đến hơn thua giữa những thứ gọi là tư bản chủ nghĩa hay xã hội chủ nghĩa. Điều quan tâm hàng đầu của người dân thế giới này là dân chủ – hòa bình, do vậy họ phải nỗ lực chống lại sự độc tài và hiếu chiến. Động lực đấu tranh để loại trừ nhau về ý thức hệ chủ nghĩa hầu như không còn tồn tại trong thế giới ngày nay. Thay vào đó là những nỗ lực lớn vì một thế giới hòa bình thịnh vượng. Mà lịch sử một thế kỉ qua cho thấy, độc tài sẽ dẫn đến hiếu chiến rồi gây chiến, còn sự dân chủ sẽ dẫn đến thịnh vượng và hạn chế hoặc chống lại chiến tranh. Nga và Trung Quốc theo đuổi những ý thức hệ chủ nghĩa khác nhau nhưng đều là hai thể chế có tính chất độc tài dù khác nhau về hình thức, cả hai nước này đều đang tạo ra những nguy cơ lớn cho nền hòa bình thế giới. Những vấn đề ở Ucraina hay những gây hấn trên biển Đông, Hoa Đông chỉ mới là sự bắt đầu. Chúng cho thấy một cách thức nguy hiểm mà hai nước này sử dụng, đó là kích động tinh thần dân tộc cực đoan để tạo sự ủng hộ đối với chế độ độc tài. Điều tương tự như vậy đã từng xảy ra ở Đức và Nhật rồi dẫn đến chiến tranh thế giới thứ 2. Nguy cơ này lại càng rõ khi Nga và Trung Quốc xích lại gần nhau hơn sau khi Nga bị phương Tây cô lập, cấm vận. Từ nhiều năm trước em đã nghĩ đến nguy cơ này và kỳ lạ em luôn có một niềm tin đặc biệt mà không thể nào loại nó ra khỏi đầu óc của mình được. Đó là Việt Nam có sứ mạng thiêng liêng để hóa giải nguy cơ này mang lại hòa bình cho nhân loại. Trước đây nhiều người không đồng tình với em vì tin rằng Việt Nam chắc chắn sẽ đi theo quỹ đạo của Nga và Trung Quốc. Chắc hẳn là họ sẽ phải đổi ý khi mà Trung Quốc kéo đặt giàn khoan HD 981 vào thềm lục địa của Việt Nam cách đây gần một tháng. Và họ cũng không thể lý giải nổi vì sao Trung Quốc lại làm như vậy – một đòn phá hoại mang tình chiến lược.

Việt Nam mình ra sức ca ngợi Nga sát nhập Crime. Nhưng khi Trung Quốc xâm lược Việt Nam thì nước Nga không một lời bảo vệ mà còn gây bất lợi cho mình. Những nước anh em như Lào, CPC, Cuba cũng chẳng thấy tăm hơi đâu. Em tin chắc rằng chính sạch ngoại giao của Việt Nam ta sẽ phải thay đổi căn bản và rất nhanh chóng. Đã đến lúc phải cho thế giới thấy Việt Nam đứng về phía lẽ phải, chính nghĩa chứ không phải theo “bè phái” vì quyền lợi cục bộ hay chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Càng không phải là đứng về phía này để chống lại phía kia. Việt Nam phải làm cho thế giới tin tưởng chắc chắn rằng chúng ta thực sự yêu hòa bình và sẽ nổ lực không mệt mỏi vì hòa bình cho nhân loại. Muốn vậy Việt Nam phải nhanh chóng nổi bật lên là hình mẫu trong việc tôn trọng luật pháp quốc tế, đặc biệt là trong lĩnh vực đảm bảo trên hết quyền con người theo đúng chuẩn mực được nhân dân trên thế giới thừa nhận. Đây là lực lượng đông đảo và rất yêu chuộng hòa bình. Họ đã đủ trải nghiệm để hiểu và tin rằng nên tảng vững chắc cho nền hòa bình thế giới chính là sự tôn trọng và bảo vệ hiệu quả quyền con người theo chuẩn mực chung phổ quát. Và trên một nên tảng như vậy, Việt Nam cần phản đối mạnh mẽ hành động của bất kì nước nào đe dọa, xâm phạm đến hòa bình thế giới, ủng hộ quyết liệt bất kì nỗ lực nào nhằm dập tắt nguy cơ chiến tranh cho nhân loại. Khi đó nhân dân tiến bộ trên thế giới sẽ hết lòng ủng hộ Việt Nam, và với vị thế địa chính trị Việt Nam thì chính giới của họ sẽ phải mọi giá bảo vệ chúng ta. Đây là một thế trận quốc phòng quan trọng nhất, hiệu quả nhất mà Việt Nam mình hoàn toàn có thể làm được vào lúc này mà không đòi hỏi tốn kém tiền của và đây cũng chính là loại sức mạnh mềm vốn còn thiết yếu hơn sức mạnh cứng của các loại khí tài. Hơn nữa, với sự ủng hộ nhiệt thành của đông đảo cộng đồng quốc tế. Việt Nam sẽ có những cơ hội tuyệt với để phát triển kinh tế mạnh mẽ, từ đó sẽ có đủ tiềm lực để củng cố sức mạnh quốc gia, kể cả sức mạnh mềm lẫn sức mạnh cứng. Chuyến tàu vận hội của dân tộc mình chính là đây.

Em cảm thấy vui vì những phát biểu của Việt Nam trước quốc tế mấy ngày qua đã thể hiện những ý tưởng ban đầu của chiến lược trên. Còn rất nhiều khó khăn phải vượt qua để chiến lược này trở thành xu thế. Những rào cản nội bộ là rất lớn nhưng những tác động tiêu cực từ bên ngoài cũng ảnh hưởng không nhỏ. Điều đáng lo ngại nhất xu hướng vận động sự ủng hộ bằng cách khích động hận thù. Nếu những xu hướng như vậy thắng thế thì sẽ không có một sự thay đổi tốt đẹp nào xảy ra cho đất nước, sẽ lại lỡ chuyến tàu vận hội như bao lần trong cả ngàn năm qua. Tâm thức chiến tranh vẫn sẽ chi phối hành động, hành xử của dân tộc Việt Nam và vì vậy mà đất nước sẽ khó tránh được những cuộc chiến. Khích động hận thù là một sản phẩm không thể tránh khỏi của tâm thức chiến tranh. Sản phẩm này lại khó từ chối được bạo lực hay những đòi hỏi xóa bỏ hoặc phủ định những gì khác với mình. Vì vậy mà nó cũng dễ được tung hô bởi những quan điểm cực đoan. Nên một số người cũng khó tránh được bị say men được tung hô để trở thành thủ lĩnh nhằm đáp ứng nhu cầu ca tụng của người khác. Em đã quan sát rất nhiều trường hợp như vậy từ cổ chí kim, từ Á sang Âu. Hầu hết đều dẫn đến bi kịch cho chính mình. Những trường hợp hiếm hoi dẫn đến thành công cho mình thì lại tạo nên bi kịch cho đất nước. Ở trong này em không có đủ thông tin nhưng em biết rằng trong một bối cảnh như hiện nay và với một tâm thức chiến tranh còn phổ biến trong nhiều người Việt thì đương nhiên sẽ nổi lên xu hướng kích động hận thù để thay đổi hoặc chống thay đổi. Do vậy sẽ chẳng thể dẫn đến điều gì tốt đẹp được. Một ví dụ gần đây nhất chị có thể thấy được là Ai Cập, liên tục có những cuộc thay đổi và chống thay đổi diễn ra đầy bạo lực và đẫm máu, kết quả cuối cùng là phải có một chế độ độc tài khác ra đời thì mới ổn định được tình trạng. Điều có thể nguy hiểm hơn là chế độ độc tài này lại được chính người dân bầu chọn vì họ đã quá mệt mỏi với sự bất ổn. Ông Morsi thì đang nhận lấy bi kịch cho chính cuộc đời mình, còn ông Alsisi thì chắc sẽ khó tránh khỏi những bi kịch sẽ xảy đến cho Ai Cập sắp tới.

Em định viết những điều trên cho ba, nhưng đọc thư chị viết có cảm hứng nên viết luôn một lèo, hê hê. Chị đưa cho ba đọc dùm em vậy. Trong tình hình bị đe dọa nghiêm trọng như hiện nay, Việt Nam không thể không thay đổi. Với những gì đã đánh đổi và chịu mất mát hình ảnh trước quốc tế sau khi hạ đặt HD 981 thì cái mà Trung Quốc muốn có không chỉ là 1 cái giàn khoan. Em tin là họ sẽ liều lĩnh triển khai hải quân để kiểm soát toàn bộ mặt biển Đông của Việt Nam, đặt quốc tế vào chuyện đã rồi như Nga sát nhập Crime. Quân lực chúng ta không đủ sức để ngăn cản sự liều lĩnh đó. Nếu Việt Nam không thay đổi nhanh chóng để có được một thế trận quốc phòng toàn cầu như trên thì sẽ bị Trung Quốc khống chế bằng vũ lực. Họ đang khiêu khích để hi vọng tìm ra được một cái cớ để làm điều này. Nếu không thay đổi thì kinh tế Việt Nam sẽ mãi trì trệ như hiện nay. Ông Dũng đã thừa nhận tương tự như vậy trong thông điệp đầu năm và xác định rất đúng là mục tiêu và chiến lược thay đổi là về Quyền Con Người. Thực hiện được mục tiêu chiến lược này thì Việt Nam vừa tăng trưởng được kinh tế bền vững vừa xây dựng được thế trận quốc phòng toàn cầu để bảo vệ quốc gia. Đây cũng là nguyên tắc cốt lõi của hiến chương LHQ:

“Quyền con người là nên tảng phát triển vững chắc cho sự phát triển thịnh vượng và hòa bình của thế giới, cũng chính là nguyên tắc và mục tiêu căn bản để xây dựng luật pháp quốc tế.”

Đã 5 tháng trôi qua, mục tiêu chiến lược nói trên đã tiến triển khá chậm chạp. Nhưng em tin là nó sẽ tiến triển nhanh chóng khi Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam vừa rồi, dù lực cản cũng vì vậy mà tăng lên. Thái độ phía Việt Nam đối với những đề cập về nhân quyền của phái đoàn Mỹ do Thượng Nghị Sĩ Benjamin Cardin vào thăm Việt Nam hôm qua có khác và tích cực hơn những chuyến thăm trước vào giữa tháng 4 của Thượng Nghị Sĩ Mỹ Pattrick Leaky. Xem TV hôm qua em thấy Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng tiếp ông B.Cardin và tiếp nhận những đề nghị về nhân quyền của ông ấy bằng những lời mạnh mẽ như “sẽ nỗ lực hết sức để giải quyết” hay “sẽ phối hợp chặt chẽ để giải quyết”. Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam Lê Hải Bình cũng có thông báo với báo chí bằng những lời lẽ thiện cảm, thông hiểu dành cho đối thoại nhân quyền Viêt-Mỹ vòng 18 tại Washington hôm 11-12/05/2014, khác hẳn những lần trước. Những lời lẽ trên báo xen lẫn những vận động trên báo xem những vận động nhân quyền là “sự can thiệp nội bộ” đã giảm xuống đáng kể. Em nghĩ ngoài việc cần tranh thủ sự ủng hộ của Mỹ trước sự ngang ngược của Trung Quốc và để Mỹ bán vũ khí sát thương cho Việt Nam tự vệ, còn có sự thay đổi nhận thức của giới chức Việt Nam về nhân quyền. Họ đã hiểu và tin hơn rằng Mỹ cũng như các quốc gia tiến bộ luôn gắn vấn đề Nhân Quyền trong hợp tác vì các nước này tin rằng Quyền Con Người mới là sự đảm bảo lâu dài cho hòa bình và những quan hệ tốt đẹp về kinh tế, xã hội, văn hóa. Người ta chẳng hơi sức nào vận động cho nhân quyền chỉ vì đó là “lý tưởng” của họ. “Đòn Giáng” HD 981 của Trung Quốc dù có chủ ý là làm Việt Nam “dạt xa” quyền con người để lệ thuộc nhiều hơn vào Trung Quốc, nhưng em tin nó sẽ càng thúc đẩy niềm tin và sự hiểu biết tích cực nói trên phát triển nhanh chóng, đẩy Việt Nam hướng về phía dân chủ. Đây chính là xu thế tích cực vĩ đại mà em viết cho ba trong bức thư 16A (đầu tháng 4).

Đây cũng chính là thời điểm để quyết định nó là khoảnh khắc lịch sử vĩ đại hay bị lịch sử nguyền rủa. Việt Nam sẽ trở thành viên ngọc sáng của thế giới về dân chủ để được thịnh vượng, văn minh và đóng góp quan trọng cho nền hòa bình thế giới hay là “nhận lấy thứ hòa bình hữu nghị viễn vông, lệ thuộc” và đẩy thế giới vào chiến tranh. Em luôn có niềm tin đặc biệt vào vế trước, nhưng em cũng luôn ý thức rõ những nguy cơ để cái sau thắng thế, trong đó có những xu hướng cực đoan hận thù nói trên. Do vậy em viết thư này mong Ba và gia đình tuyệt đối tránh xa những xu hướng như vậy. Với quan hệ rộng rãi của mình, em tin ba có thể vận động thúc đẩy cho xu hướng tích cực vĩ đại phát triển như em đã nói với ba trong thư trước. Không biết tình hình ở ngoài mọi người nghĩ thế nào chứ em thấy đang rất nguy cấp. Việt Nam cần tranh thủ từng cơ hội hiếm hoi trên các diễn đàn và hợp tác đa phương quốc tế thì mới xoay chuyển được cuộc thế.

Sáng nay em cầu nguyện cho anh Tư, hôm qua điện thoại cho chị nghe ảnh mổ ung thư mà buồn quá, chẳng làm gì được ngoài cầu cho ảnh vượt qua và bình an. Gà mới gáy nhưng trời còn tối, tiếng chim và côn trùng vang vọng làm em thấy nhớ nhà quá…

Xuyên mộc, 20/06/2014

Thưa ba thương kính,

Mấy hôm rồi con không mơ thấy má nhưng kỳ lạ là con liên tục gặp những người bạn Mỹ, Nhật trong 3 đêm qua, mà toàn nói chuyện về Biển Đông, Hoa Đông. Đây là lần đầu tiên con mơ thấy họ. Giấc mơ vẫn là bí ẩn với khoa học. Nhưng những người bạn này lại nói những chuyện rất thực tế. Nhiều giấc mơ khi thức dậy thì con không còn nhớ gì nhưng 3 đêm qua thì con lại nhớ rất rõ như là một cuộc gặp mặt ngoài đời vậy. Về Biển Đông họ có một vài nhận định khác nhau nhưng tất cả đều có cùng dự đoán là sẽ phải trải qua một giai đoạn đen tối nhưng không kéo dài. Giai đoạn này, TQ sẽ thực hiện một chiến lược khống chế VN một cách tinh vi bằng những thủ đoạn ghê gớm, ở bề nổi lẫn phần chìm, ở tất cả các phuơng diện kinh tế; chính trị; ngoại giao; quốc phòng, đe dọa vũ lực và thậm chí là sẵn sàng sử dụng vũ lực khi tìm được một cái cớ. Bằng mọi giá TQ phải đạt được sự thừa nhận, chí ít là một sự làm ngơ thụ động hoặc phản đối chiếu lệ của VN đối với tham vọng của họ. Nhưng nếu họ thất bại với chiến lược này thì toàn bộ kế hoạch của họ sẽ phá sản. Khi ấy hòa bình thế giới sẽ đứng trước nguy cơ vô cùng nghiêm trọng vì chính quyền TQ rất nhiều khả năng phải chủ động khai chiến để tránh né và chuyển hướng áp lực của dư luận trong nước đối với sự phá sản nói trên. Họ buộc phải làm dù biết khả năng giành thắng lợi cuối cùng rất thấp,nhưng nếu không làm thì khả năng tồn tại của họ bị đe dọa ngay lập tức. Những tình huống tương tự như thế đã từng xảy ra ở các nước đã gây nên các cuộc chiến thế kỷ 20. Những người bạn cũng đồng ý với con rằng nếu kịch bản chiến tranh như trên nổ ra thì VN sẽ là nơi nhận hậu quả đầu tiên và thảm khốc nhất, mà có thể hàng trăm năm sau chưa ngóc đầu lên được. Trong 3 người bạn thì có 2 người tin rằng chiến lược khống chế VN của TQ sẽ thất bại nên họ sẽ phải chấm dứt màn kịch “trỗi dậy hòa bình” và “hiện nguyên hình”. Vì vậy mà VN đang giữ một vai trò rất quan trọng trong việc duy trì hòa bình cho thế giới. Nhưng nếu VN chấp nhận “thứ hòa bình, hữu nghị viễn vông lệ thuộc” thì hòa bình đó sẽ không bền vững vì TQ sẽ có một bàn đạp quan trọng chiến lược từ VN để tiếp tục bành trướng ra toàn khu vực. Chiến tranh cũng sẽ xảy ra không sớm thì muộn. Còn nếu VN không chấp nhận thứ hòa bình, lệ thuộc đó mà lại chưa có được một thế trận quốc phòng toàn cầu thì TQ gần như chắc chắn sẽ “tiên hạ thủ vi cường”. TQ chỉ buộc phải kiềm chế không dám hạ thủ khi mà họ không có chút cơ may thành công nào ngay lập tức sau khi động thủ. Và trong một tình huống như vậy –TQ gặp phải bế tắc trong kế hoạch bành trướng ra ngoài thì họ sẽ gặp phải vấn đề cực lớn từ bên trong. Khi đó sẽ xuất hiện những cơ hội cực lớn để TQ thay đổi dân chủ. Một TQ dân chủ là một đảm bảo bền vững cho nên hòa bình thế giới cũng như chính sự thịnh vượng và văn minh của họ. Người bạn Nhật nói nước Nhật đang đua tốc lực tối đa cho hòa bình, tranh thủ từng giờ một và nhận xét rằng Việt Nam đang còn chậm quá. Trong khi TQ đang nỗ lực hết tốc lực “khống chế VN” để đạt được thứ “hòa bình viễn vông”.

Nếu ba đi đến Bắc Kinh vào năm 2008 thì ba sẽ cảm nhận rõ hơn về những nhận định trên. Thời điểm đó Mỹ và Châu Âu bắt đầu rơi vào suy thoái kinh tế nghiêm trọng còn TQ thì vẫn tiếp tục tăng trưởng phát triển cao, báo chí TQ hết sức ca ngợi sự sáng suốt và lãnh đạo tài tình của Đảng và nhà nước TQ, đẩy tinh thần tự tôn dân tộc lên cao ngất, bắt đầu xem thường mọi nước khác. Đó cũng là thời điểm họ chuẩn bị để công bố đường lưỡi bò chính thức ra LHQ. Con đọc được rất nhiều các bài báo và những học giả TQ lúc ấy, đại ý rằng: “Đây là thời điểm lịch sử để TQ lấy lại công bằng, đòi lại những gì thuộc về TQ từ nhiều ngàn năm trước nhưng đã bị chà đạp và tước đoạt bởi các thế lực hắc ám…”, và rằng: “Nếu Đảng và Nhà nước không hoàn thành sứ mạng này thì sẽ có tội với nhân dân, với lịch sử, với sự hy sinh xương máu…”. Nói chung là đầy tham vọng, kích động và hận thù. Những ngọn lao như vậy đã được phóng ra thì không thể dừng được mà phải theo tới cùng. Trên mạng có đầy rẫy các bài viết công phu đề ra kế hoạch quân sự cho các lãnh đạo TQ đánh chiếm VN chớp nhoáng, làm bàn đạp tấn công toàn diện, khống chế toàn bộ Biển Đông không cho Mỹ kịp trở tay, v.v… Những bài viết như vậy được tung hô điên loạn bởi cộng đồng mạng. Dù chính phủ TQ cho rằng đó không phải là quan điểm của họ, chỉ thuần túy là sự tự do ngôn luận, nhưng ở một đất nước mà báo chí bị kiểm duyệt nghiêm nhặt như TQ thì chẳng ai tin rằng nó không được ngầm cổ súy bởi chính quyền.

Chính quyền TQ giờ phải liên tục, không ngừng thỏa cơn khát “dân tộc cực đoan” mà chính họ tạo ra cho hàng trăm triệu người. Nếu không làm được thì cơn khát này cũng sẽ nuốt chửng cả họ. Do vậy con không ngạc nhiên gì khi họ hết thiết lập vùng nhận diện không phận phòng không ADIZ trên biển Hoa Đông thì đến HD-981 dù cái giá phải trả là quá lớn so với giá trị nhận được. Tương tự như Nga buộc phải sáp nhập Crimea sau khi đã thất bại ê chề trong việc nuôi dưỡng chính quyền Yanukovich vậy. Dù biết trước cái giá mà nước Nga phải trả là rất đắt như hiện nay: bị cô lập, cấm vận; mất thể diện và kinh tế đứng trước nguy cơ suy sụp nhưng Putin không thể không làm. Cơn khát “Đại Nga” có thể nuốt chửng ông ta trước khi những hậu quả trên xảy ra cho nước Nga. Dù chiến thuật này chỉ giúp Putin đối phó được trong ngắn hạn nhưng nó đã làm Ukraine hiện giờ bị mất Crimea. Vì không dự liệu để có được chiến lược ngăn chặn hiệu quả nên Ukraine đã phải chịu thiệt hại lớn. Con nghĩ đây là một bài học rất quý giá cho VN mình hiện nay. Một vấn đề tương tự nhưng nghiêm trọng hơn hoàn toàn có thể xảy ra cho VN từ phía TQ. Chính quyền TQ khôn ngoan hơn Nga rất nhiều. Sẽ có nhiều chuyện khó lường khác chứ không phải chỉ là Tây Nguyên hay kiểu kế hoạch tấn công chớp nhoáng nói trên. Nếu VN không sẵn sàng một chiến lược ngăn chặn phù hợp thì mình sẽ phải chịu những thiệt hại rất lớn và lâu dài.

Kể cũng tiếc cho TQ. Nếu họ thực tâm muốn trỗi dậy thì chỉ 20-30 năm nữa thôi họ sẽ trở thanh quốc gia thịnh vượng nhất thế giới, sống hòa bình; dân chủ; thân thiện với mọi nước khác và được tôn trọng còn hơn cả người Mỹ, Nhật… Nhưng họ lại nóng vội, chọn con đường dân tộc và tham vọng. Con có thể khẳng định rằng trong thời đại này những cách sử dụng hận thù làm công cụ đều sẽ dẫn đến thất bại. Một ví dụ nhãn tiền là Morsi ở Ai Cập và hiện giờ là Maliki ở Iraq: Maliki khi thành thủ tướng đã ra sức trả thù những người Hồi giáo Sunni đã theo chế độ Saddam Husen trước đây, đồng thời kích động hận thù của người Hồi giáo Shiite với Hồi giáo Sunni để lấy phiếu bầu của dòng Shiite vốn chiếm đa số ở Iraq. Từ đó ông ta loại trừ hầu hết những người Sunni ra khỏi chính trường và đưa những kẻ bất tài trung thành với mình vào thay thế. Rõ ràng là ông ta nuôi dưỡng chia rẽ sắc tộc, tôn giáo thay vì đoàn kết dân tộc; khoét sâu thù hận thay vì hòa giải, hòa hợp. Hậu quả là giờ đây người Hồi Giáo Sunni đang nổi lên đánh chiếm hơn 1/3 diện tích Iraq và đang đe dọa nghiêm trọng đến chính quyền Maliki. Con xem tin thấy thật đáng nhục nhã, chỉ vài ngàn phiến quân tiến công mà khiến 30 ngàn quân Maliki bỏ của chạy lấy người. Đúng là những kẻ bất tài. Ông Morsi thì vừa mới nhận án tử hình, không biết có thoát khỏi cái chết không. Dùng hận thù thì sẽ giống như chơi dao có ngày đứt tay vậy.

Biết là vậy nhưng với TQ thì thật khó mà dừng lại. Chính quyền TQ đang bị hiệu ứng do chính họ tạo ra là “Bịt tai trộm chuông”. Họ cố gắng bưng bít người dân nước họ nhưng thực ra là bịt chính lỗ tai mình. Nếu không thì họ đã có thể nghe được những lời cảnh báo nghiêm khắc nhưng chân thành dành cho họ. Trong lịch sử thế giới, chưa có một cường quốc, đế quốc nào dám tham vọng độc chiếm, kiểm soát tự do hàng hải cả. Cho dù là nước Anh vào thời kỳ mà “mặt trời không lặn” hay là nước Mỹ siêu cường sau thế chiến II, chưa từng tuyên bố chủ quyền trên các vùng biển/ tuyến hàng hải quan trọng bậc nhất như Địa Trung Hải/ kênh đào Suez, Vịnh Caribé/ kênh đào Panama. Vậy mà TQ lại dám bất chấp luật pháp quốc tế để tuyên bố hơn 80% diện tích Biển Đông thuộc về mình. Do đó nhân loại phải tin rằng nếu TQ trỗi dậy thành một đế quốc thì đó sẽ là một đế quốc tham vọng và tàn hại nhất từ trước đến nay. Cho nên nhân loại yêu hòa bình đã và đang cùng nhau, âm thầm lẫn công khai, gián tiếp lẫn trực diện thực hiện nhiều cách thức để ngăn chặn hoặc loại trừ đế quốc đó. Có lẽ không có cách nào để chính quyền TQ nghe lọt tai những điều cảnh báo như vậy, trừ những người TQ còn tỉnh táo và yêu chuộng hòa bình. Do đó khó mà tránh được một giai đoạn đen tối ba à.

Nhưng trong giấc mơ mới hồi rạng sang nay, người bạn Mỹ dùng một châm ngôn tiếng Anh để nói về tình huống của VN là: “Greatest growth occurs during the darkest hours”. Con rất thích và hoàn toàn tin vào câu này. “Sự trưởng thành vĩ đại diễn ra trong những giờ phút đen tối nhất”. VN mình đang đứng trước một bước chuyển mình như vậy. Nhưng chỉ có một ngõ hẹp để dân tộc lách qua an toàn trong khoảnh khắc để đến với con đường thịnh vượng, văn minh, hòa bình cho mình và thế giới. Con tin đất nước mình sẽ đi trên con đường sáng sủa rộng mở đó chứ không phải trên những ngõ ngách đen tối dẫn tới ngõ cụt trong hang u ám. Nhưng ba cũng hãy sẵn sàng tinh thần cho những giờ phút tối tăm khó thể tránh được mà phải vượt qua ba nhá!

Kính ba,

Con Thức

This entry was posted in Thư Xuyên Mộc and tagged , , , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s