Trung Quốc kẻ đe dọa hòa bình thế giới và Việt Nam (Thư 21A)

Với vị thế địa chiến lược quan trọng của mình, Việt Nam sẽ như thế nào trên bàn cờ chính trị thế giới ?

Với vị thế địa chiến lược quan trọng của mình, lựa chọn của giới lãnh đạo Việt Nam ảnh hưởng trực tiếp đến số phận đất nước. Một nước đi sai lầm sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng hàng thế kỉ cũng không khắc phục được

Xuyên mộc, 14/06/2014

Thưa ba thương kính,

Hòa bình là giá trị thế giới hằng gìn giữ

Sáng nay thấy ba vẫn khỏe mạnh nên con rất vui nhưng con cũng đọc được những ưu tư trong lòng ba. Ba đừng bận tâm quá nhiều, mọi chuyện sẽ nhanh tốt đẹp thôi. Không có cuộc chuyển mình nào dễ dàng cả. Sự chuyển mình vĩ đại càng gian truân. Con thường có dự cảm đúng. Hồi đầu tháng 4, như con viết cho ba trong bức thư 16A, con linh cảm đất nước đang bước tới một bước ngoặt lịch sử. Dù không biết được nó sẽ là gì nhưng con hiểu rằng trong một bối cảnh như vậy, thể nào cũng có một sự kiện gì đó sẽ dẫn đến biến cố lớn và đặt VN trước một thách thức nghiêm trọng – nhưng cũng là một cơ hội lớn. Đó chính là bước ngoặt TQ đặt giàn khoan HD-981 hồi đầu tháng 5. Con biết mọi người đang rất lo lắng nhưng dự cảm của con lại tốt. Con tin rằng bước ngoặt này sẽ dẫn đến một bước rẽ vĩ đại cho dù đang có nhiều ngã ngách đen tối chực chờ. Đây không chỉ là dự cảm. Đó còn là sự nhìn thấy theo quy luật phát triển đất nước tất yếu. Thế và lực của dân tộc VN đã thay đổi rất nhiều. Thế giới cũng đã biến đổi sâu sắc, bước vào một giai đoạn toàn cầu hóa mới vô cùng sâu rộng, bứng lung lay tận gốc chủ nghĩa thực dân; đế quốc; hành xử đơn phương cá lớn nuốt cá bé bằng vũ lực. Thế giới này sẽ không dung thứ cho những kẻ coi chủ quyền của người khác là ao nhà, là của riêng của mình, trên cả bình diện quốc gia lẫn quốc tế. Nhân loại tiến bộ đã không tiếc sức 7 thập kỷ qua từ sau thế chiến thứ II để xây dựng những thiết chế và luật pháp quốc tế nhằm ngăn ngừa chiến tranh thế giới và những cuộc xâm lấn của kẻ mạnh. Chuẩn mực và thái độ hành xử của loài người vì vậy mà đã thay đổi văn minh hơn. Người ta không còn đề cao sức mạnh cơ bắp của cường quyền, mà trái lại coi thường và phỉ báng nó, sẵn sàng hợp lực để biến cải nó hoặc loại trừ nó. Do vậy chắc chắn là những kẻ nói trên nếu không tỉnh ngộ, cấu kết với nhau thì sẽ bị cả thế giới nguyền rủa và chuốc lấy thất bại nhục nhã.

“Sự trỗi dậy hòa bình” ngụy tạo của người Trung Quốc

21A-ipman-antijapanism

Phim ảnh đương đại TQ tập trung khai thác hình ảnh những anh hùng “thượng võ” 1 đánh 10,khơi dậy trong người dân sự căm phẫn với người Nhật trong quá khứ.

Con rất để ý đến chính sách và các phát biểu của TQ về “sự trỗi dậy hòa bình” của họ. Họ luôn cố gắng che đậy bằng những ngôn từ ôn hòa. Nhưng khi họ nói họ là dân tộc đã bị trải qua nhiều đau thương bởi sự chà đạp của các nước mạnh thực dân đế quốc nên không muốn lập lại điều đó, thì tiếp theo họ chỉ trích các cường quốc hiện nay tìm cách ngăn cản những cách thức “chính đáng” của TQ mà các cường quốc này trước đây đã từng thực hiện tương tự. Đến đây thì có thể thấy điều TQ ngụ ý “không muốn lặp lại” không có nghĩa là TQ cam kết không thực hiện các chính sách thực dân đế quốc với các nước nhỏ, mà có nghĩa là TQ sẽ không để mình bị chà đạp lần nữa. Không để người khác chà đạp mình là một khát vọng chính đáng của các dân tộc. Nhưng thực hiện nó bằng cách chà đạp dân tộc khác thì là điều mà thế giới ngày nay không bao giờ chấp nhận. Thế giới đó có đủ sức mạnh của các thiết chế và luật pháp quốc tế để ngăn chặn hoặc dập tắt những tham vọng đó. Con đến TQ rất nhiều và cũng có nhiều bạn bè ở đó nên cảm nhận được một chủ nghĩa dân tộc cực đoan mà chính quyền của họ đã khéo léo xây dựng lâu nay dựa trên việc khích động tinh thần tự tôn dân tộc bằng những hận thù đối với Nhật và các nước phương Tây đã xâu xé TQ hồi cuối TK 19, đầu TK 20. Nếu ba để ý thì sẽ thấy rằng không phải ngẫu nhiên mà trong vòng 20 năm qua đã có cực kỳ nhiều các bộ phim TQ được đầu tư rất bài bản và công phu với dàn diễn viên gạo cội đóng về các đề tài cận đại, cường điệu quá mức những nỗi nhục mà các nước nói trên gây ra cho người TQ để làm họ sôi sục và đổ trách nhiệm hết cho các nước này. Các bộ phim đó dù mang danh nghĩa của các hãng tư nhân nhưng thực ra là được âm thầm tài trợ khổng lồ bởi chính phủ.

Năm 2008 con nói chuyện với một giáo sư TQ, một nguời có khuynh hướng ủng hộ các chính sách nói trên của chính phủ nước này, ông ta thừa nhận rằng chủ nghĩa dân tộc cực đoan là một sách lược kín được khéo léo thực hiện và che đậy ở TQ. Tuy nhiên ông ta cho rằng đó là điều cần thiết để vực dậy một TQ đã suy nhược và để rửa những mối nhục dân tộc trước đây. Khi con nói với ông ta rằng từ đầu thế kỷ 20 đến nay, chưa có một quốc gia dân tộc cực đoan nào không chuốc lấy sự thất bại ê chề cho dù đã đạt được một thời kỳ tăng cường được đáng kể tiềm lực quốc gia, thì ông ấy bảo rằng TQ sẽ biết dừng đúng lúc – tức là họ sẽ không gây hấn, xâm lược các nước khác. Con đáp lại ông ấy rằng hy vọng ấy rất mong manh vì nhân nào quả đấy nên ở bên trong cái quả đó thì không thể ngăn được nó phình to ra. Do vậy khả năng ngăn dừng ấy nếu có thì chỉ có thể đến từ bên ngoài. Ông ta không phản đối, chỉ nói rằng: “cái đó còn tùy cơ trời”. Con không cảm nhận được cái cơ mà ông ấy nói nhưng con lại có cảm nhận của riêng mình về một “thiên cơ” khác.

15/06/2014

Có một điều nguy hiểm là phần đông trí thức TQ cũng giống như vị giáo sư nói trên, lại đổ lỗi cho nguyên nhân chính làm TQ bị tụt hậu và chà đạp vào TK 19 là bởi các cường quốc thời đó, tức là từ bên ngoài. Nhưng hôm đó con đã tranh luận với ông ấy rằng nguyên nhân chính là từ bên trong, từ chính sự yếu kém của người dân và chính quyền của TQ cũng như VN hay bất kỳ những nước nào tụt hậu thời đó. Họ đã u mê giữ gìn những thứ lỗi thời và sẵn sàng đánh đổi chủ quyền của mình đã bảo vệ những cái u mê và lỗi thời đó. Cùng một thời điểm vào giữa TK 19, người Nhật đã tỉnh ngộ thoát khỏi cơn mê và bắt đầu cuộc duy tân Minh Trị, còn người TQ và VN càng lậm sâu vào cơn mê đó. Bà Từ Hy là người cầm quyền tối cao ở TQ vào thời đó, đã sẵn sàng bán nhượng bất kỳ đảo, đất nào cho phương Tây để làm thuộc địa hay tô giới để đổi lấy sự “yên ổn” nhằm có thể trấn áp được các phong trào canh tân đất nước đe dọa đến ngôi vị của mình. Bà ta đàn áp dã man những người yêu nước, kể cả con ruột mình là vua Quang Tự, để dập tắt mọi tư tưởng đổi mới. Bà ta là một điển hình của loại thống trị hèn với giặc ác với dân để được sống sa hoa trên sự nghèo hèn của cả một dân tộc. Nếu TQ không tự làm mình suy yếu thì không thể có nước nào chà đạp được họ. Nếu họ không chấp nhận đánh đổi chủ quyền của mình và đoàn kết lại thì chẳng có nước nào, liên minh nào đủ sức xâm chiếm, xâu xé họ vào lúc đó. Nếu người dân TQ đã không cam chịu thân phận nô lệ cho chính quyền thối nát của Từ Hy thì đã không có những sự đánh đổi chủ quyền đầy ô nhục như vậy. Xét cho cùng, nguyên nhân gốc của sự ô nhục đó là từ nội tại. Những học giả chân chính ở TQ đều hiểu như vậy, chính quyền TQ trong thâm tâm của mình cũng nhìn nhận như thế. Nhưng vì để nhanh chóng xây dựng được một chủ nghĩa dân tộc cho hơn 1 tỷ người với nhiều sắc tộc phức tạp khác nhau, tiếng nói khác nhau thì việc khơi dậy những sự ô nhục chung của mọi người là một cách hiệu quả. Nhưng nó cũng tất yếu tạo ra sự cực đoan, quá khích và hận thù.

Con cảm thấy tiếc cho chính quyền TQ. Họ đã có công và rất thành công trong việc vực dậy một TQ suy nhược nghiêm trọng từ cuối những năm 1970 đến giờ. Họ đã tận dụng được môi trường hòa bình và ra sức chứng minh tinh thần hòa bình với thế giới để có được sự phát triển vượt bậc. Nhưng mua danh ba vạn mà bán danh có 3 đồng. Chỉ trong 1 thời gian ngắn từ đầu 2009 đến giờ, họ đã đánh mất gần hết những lớp son phấn mà họ ra sức tô trát trong hơn 30 năm qua. Con nghĩ là họ đã tính toán sai lầm về thời điểm nhưng đã phóng lao thì phải theo lao. Họ cho rằng Mỹ và phương Tây đang bị rơi vào khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng từ 2008 và sẽ kéo dài ít ra 10 năm. Quân lực Mỹ thì bị hút vào Trung Đông, NATO thì sẽ bị kềm chân bởi các chính sách tranh chấp của Nga. Do vậy nếu họ hành động nhanh trong một vài năm thì không ai đủ sức ngăn chặn họ và họ sẽ đặt thế giới vào chuyện đã rồi. Nên họ chính thức công bố đường chín đoạn đầu 2009 và liên tục gia tăng sức mạnh quân sự trên Biển Đông và Hoa Đông. Họ tăng mạnh mức độ tranh chấp lãnh hải, lãnh thổ với VN, Philippines, Nhật và các nước khác. Và họ đã lầm, dù đang khó khăn nhưng các nước này vẫn tìm được sự ủng hộ quốc tế và dựa vào các thiết chế và luật pháp quôc tế cũng như sự liên kết đa phương để bảo vệ mình. Nhưng sai lầm nhất có lẽ là với VN, họ nghĩ rằng VN là nơi họ dễ dàng áp đặt nhất nhưng không ngờ rằng nhân dân VN phản ứng rất quyết liệt ngay từ khi họ chuẩn bị công bố đường lưỡi bò vào cuối 2008. Các vụ kế tiếp như cắt cáp tàu BM-02, đâm chìm tàu cá và đánh đập ngư dân VN đều vấp phải sự cương quyết phản đối của nhân dân và nhà nước VN. Rồi đến vụ HD-981 này, TQ không chỉ phải đối phó nhân dân và chính quyền VN mà còn vấp phải sự chỉ trích kịch liệt của quốc tế từ chính giới đến dư luận. Giờ đây TQ chắc đã phải nhận ra rằng không dễ chọn VN làm bàn đạp để bành trướng toàn Biển Đông, và rằng: “Chủ quyền quốc gia là thiêng liêng. Nhân dân VN sẽ không chấp nhận đánh đổi chủ quyền để nhận thứ hòa bình, hữu nghị viễn vông, lệ thuộc”, tương tự như bà Từ Hy của TQ đã từng làm trước đây.

Khái niệm "sự trỗi dậy hòa bình" là một chiêu bài che đậy dã tâm thực sự của Trung Quốc

Khái niệm “sự trỗi dậy hòa bình” là một chiêu bài che đậy dã tâm thực sự của Trung Quốc

Viễn cảnh tương lai đang chờ đón Trung Quốc ?

Vấn đề Biển Đông giờ đây đã được quốc tế hóa thành công. Vì vậy mà tham vọng lưỡi bò của TQ sẽ không bao giờ thành hiện thực. Mỹ đang thực hiện chiến lược xoay trục, Nhật đang thay đổi chính sách an ninh cho phép can dự và tham gia phòng vệ tập thể. Con đồ rằng không lâu nữa sẽ hình thành một tổ chức tương tự như NATO cho châu Á Thái Bình Dương, có thể gọi là PATO. TQ có tăng cuờng quốc phòng, tiềm lực chiến tranh đến đâu đi nữa thì cũng không đủ sức để liều lĩnh và phiêu liêu quân sự. Hơn nữa, đang bước vào giai đoạn mà kinh tế TQ đi vào suy thoái còn kinh tế Mỹ, Nhật và EU thì bắt đầu phục hồi mạnh mẽ. Cơ hội “đánh nhanh bằng hòa bình” của TQ đã qua đi và sẽ không trở lại nữa. VN cũng sẽ tỉnh táo để không rơi vào bẫy khiêu khích của TQ, tạo cớ sử dụng vũ lục cho họ. TQ sẽ phải tìm lúc để xuống thang và giữ mặt, đồng thời cài đặt lại quan hệ với VN để thực hiện một kế hoạch khác dài hơi hơn. Nhưng bát nước đã đổ, có làm gì thì cũng không thể được lại như cũ. Mặt khác, sức nước của VN đang dâng lên rất mạnh mẽ, không dễ gì chấp nhận để TQ áp đặt. Vấn đề Biển Đông cũng không còn là chuyện riêng của VN và TQ, đã trở thành vấn đề quốc tế được đặc biệt quan tâm. Ngay cả TQ có tạo dựng vụ HD-981 để xây dựng các sân bay quân sự trên các đảo Trường Sa của VN thì họ cũng sẽ gặp phải sự phản ứng và đối phó hiệu quả của cộng đồng quốc tế, càng thúc đẩy các nước trong khu vực liên kết chặt chẽ với nhau hơn. Lợi thế của các sân bay nhỏ này chẳng thấm vào đâu so với sức mạnh liên kết khu vực. TQ tạo ra một cái cớ không thể tuyệt vời hơn để các nước có thể đường đường chính chính xiết chặt tay nhau mà không bị mất đi chính nghĩa, ngược lại còn được ủng hộ. Tương tự như Nga, đem Crimea về, lợi thế địa quân sự chẳng có gì tăng thêm mà lại thành gánh nặng kinh tế, đồng thời tạo ra 1 cái cớ hoàn hảo để NATO tăng cường và triển khai sự hiện diện quân sự áp sát biên giới của mình. Cục diện địa quân sự mới hiện nay cực kỳ bất lợi cho Nga, gần như xóa sạch thành tựu hơn 20 năm của nước này từ thời Yelsin nhằm ngăn chặn xu hướng mở rộng về phía đông của NATO. Ukraina gia nhập tổ chức này là chắc chắn và lấy lại Crimea chỉ còn là vấn đề thời gian. Kinh tế Nga đang suy thoái nhanh, nếu họ không có những điều chỉnh kịp thời theo hướng dân chủ thì những biện pháp cấm vận tiếp theo sẽ làm cho nền kinh tế này suy sụp nhanh chóng. Do vậy họ đang phải tìm cách xuống thang. Trong thời đại này, một bước sai lầm chiến lược sẽ phải trả nhiều giá đắt.

Cho nên ba đừng quá lo lắng. Con hiểu được tâm trạng đó của mọi người, nhưng con lại thấy rằng đây là cơ hội ngàn năm để VN thoát khỏi cái bóng đè của TQ hàng nghìn năm nay, rồi vươn lên mạnh mẽ. Đó cũng là thời cơ để VN ta đổi lại Hoàng Sa và những đảo Trường Sa đã bị TQ đánh chiếm. Đây chính là “thiên cơ” mà con nói ở trên nhưng không phải là cái mong từ trên trời rơi xuống. Mà đây là dịp hiếm có để dễ dàng xoay chuyển góc nhìn – thay đổi nhận thức của con người VN về hướng đúng theo xu thế của quy luật phát triển tất yếu. Chỉ cần như vậy thôi thì những nguồn năng lượng mới khổng lồ của đất nước sẽ được tạo ra mà không có gì cản trở được. Muốn vậy, chỉ cần chân thành tôn trọng tất cả luật pháp quốc tế trong quốc gia và nhiệt thành thúc đẩy tuân thủ luật pháp quốc tế trên thế giới. Chỉ thế thôi thì người dân VN sẽ được tôn trọng và bảo vệ không chỉ trong nước mà trên toàn thế giới. Và kết quả tất yếu là VN sẽ dân chủ và thịnh vượng, và xây dựng được thế trận quốc phòng toàn cầu như con đã viết cho ba trong thư 20A hồi đầu tháng này. Thế trận đó sẽ bảo vệ vững chắc tổ quốc VN và góp phần quan trọng đảm bảo hòa bình cho thế giới. Luật pháp quốc tế cũng chính là công cụ quan trọng nhất để chúng ta lấy lại Hoàng Sa, TQ cứ cố mà xây dựng hạ tầng trên đó đi chắc chắn sẽ đến ngày họ phải trao trả lại tất cả cho VN. Con thấy rõ như vậy, chỉ đơn giản bằng xoay góc nhìn.

Gọi là thiên cơ vì đây là thời điểm mà nếu thực hiện sách lược trên thì VN sẽ được cả lòng dân trong nước lẫn quốc tế – tức là Nhân hòa. VN, Biển Đông và châu Á Thái Bình Dương nói chung là tâm điểm của thế giới trong thế kỷ 21 này – Chính là Địa lợi. VN đang đứng trước một vận hội lịch sử, có đủ Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa. Con tin là nhân dân VN cùng với các lãnh đạo xuất sắc của đất nước sẽ vượt qua được các ngõ ngách đen tối để bước trên con đường rực sáng rộng mở. Con có niềm tin mãnh liệt đặc biệt vào con đường đó từ 10 năm qua không chỉ vì thấy được sự phát triển theo quy luật tất yếu, mà còn vì con cảm nhận được một sứ mạng đặc biệt của dân tộc Lạc Hồng vì hòa bình thế giới. Ba cứ thử hình dung nếu chiến tranh thế giới nổ ra thì thế giới này sẽ tan nát đến thế nào. Nhưng điều đáng sợ hơn, đáng sợ nhất là VN sẽ là nơi nhận hậu quả đầu tiên và thảm khốc nhất vì vị trí địa chính trị của mình. Thật kỳ lạ là mỗi khi con viết hay nghĩ về điều này thì tim con lại đập rất mạnh. Ngòi nổ cho một cuộc chiến tranh như vậy nằm ở Châu Á TBD, chứ không phải Trung Đông hay Châu Âu. Mà VN thì dễ bị biến thành vùng tranh chấp gay gắt nhất ở khu vực này. Nếu không có sách lược khôn ngoan, đúng đắn thì chúng ta sẽ lãnh đủ.

Hôm nay là Ngày của Cha, con nghĩ không có quà tặng hay lời chúc nào ý nghĩa hơn là làm ba yên lòng, vứt bỏ được ưu tư nên con viết những điều trên. Nhưng đây không phải là những lời lẽ trấn an mới được viết ra, mà là những suy nghĩ con đã tâm huyết 10 năm nay. Con chắc là ba sẽ cảm nhận được niềm tin của con để biến thành niềm lạc quan cho mình. Con mong rằng niềm lạc quan này cùng với bài thơ sẽ là món quà nhân ngày của Cha là ba thích.

Giờ chắc đã qua ngày 16/6, trời đang đổ mưa to. Chắc ba đang ngủ ngon. Con cũng đi ngủ và mong gặp má. Hôm nay cũng ít bù mắt, chắc con sẽ ngủ ngon,🙂

20/06/2014

Mấy hôm rồi con không mơ thấy má nhưng kỳ lạ là con liên tục gặp những người bạn Mỹ, Nhật trong 3 đêm qua, mà toàn nói chuyện về Biển Đông, Hoa Đông. Đây là lần đầu tiên con mơ thấy họ. Giấc mơ vẫn là bí ẩn với khoa học. Nhưng những người bạn này lại nói những chuyện rất thực tế. Nhiều giấc mơ khi thức dậy thì con không còn nhớ gì nhưng 3 đêm qua thì con lại nhớ rất rõ như là một cuộc gặp mặt ngoài đời vậy. Về Biển Đông họ có một vài nhận định khác nhau nhưng tất cả đều có cùng dự đoán là sẽ phải trải qua một giai đoạn đen tối nhưng không kéo dài. Giai đoạn này, TQ sẽ thực hiện một chiến lược khống chế VN một cách tinh vi bằng những thủ đoạn ghê gớm, ở bề nổi lẫn mặt chìm, ở tất cả các phuơng diện kinh tế; chính trị; ngoại giao; quốc phòng, đe dọa vũ lực và thậm chí là sẵn sàng sử dụng vũ lực khi tìm được một cái cớ. Bằng mọi giá TQ phải đạt được sự thừa nhận, chí ít là một sự làm ngơ thụ động hoặc phản đối chiếu lệ của VN đối với tham vọng của họ. Nhưng nếu họ thất bại với chiến lược này thì toàn bộ kế hoạch của họ sẽ phá sản. Khi ấy hòa bình thế giới sẽ đứng trước nguy cơ vô cùng nghiêm trọng vì chính quyền TQ rất nhiều khả năng phải chủ động khai chiến để tránh né và chuyển hướng áp lực của dư luận trong nước đối với sự phá sản nói trên. Họ buộc phải làm dù biết khả năng giành thắng lợi cuối cùng rất thấp, nhưng nếu không làm thì khả năng tồn tại của họ bị đe dọa ngay lập tức. Những tình huống tương tự như thế đã từng xảy ra ở các nước đã gây nên các cuộc chiến thế kỷ 20. Những người bạn cũng đồng ý với con rằng nếu kịch bản chiến tranh như trên nổ ra thì VN sẽ là nơi nhận hậu quả đầu tiên và thảm khốc nhất, mà có thể hàng trăm năm sau chưa ngóc đầu lên được. Trong 3 người bạn thì có 2 người tin rằng chiến lược khống chế VN của TQ sẽ thất bại nên họ sẽ phải chấm dứt màn kịch “trỗi dậy hòa bình” và “hiện nguyên hình”. Vì vậy mà VN đang giữ một vai trò rất quan trọng trong việc duy trì hòa bình cho thế giới. Nhưng nếu VN chấp nhận “thứ hòa bình, hữu nghị viễn vông lệ thuộc” thì hòa bình đó sẽ không bền vững vì TQ sẽ có một bàn đạp quan trọng chiến lược từ VN để tiếp tục bành trướng ra toàn khu vực. Chiến tranh cũng sẽ xảy ra không sớm thì muộn. Còn nếu VN không chấp nhận thứ hòa bình, lệ thuộc đó mà lại chưa có được một thế trận quốc phòng toàn cầu thì TQ gần như chắc chắn sẽ “tiên hạ thủ vi cường”. TQ chỉ buộc phải kiềm chế không dám hạ thủ khi mà họ không có chút cơ may thành công nào ngay lập tức sau khi động thủ. Và trong một tình huống như vậy – TQ gặp phải bế tắt trong kế hoạch bành trướng ra ngoài thì họ sẽ gặp những vấn đề cực lớn từ bên trong. Khi đó sẽ xuất hiện những cơ hội tuyệt vời để TQ thay đổi dân chủ. Một TQ dân chủ là một bảo đảm bền vững cho hòa bình thế giới và cho chính sự thịnh vượng và văn minh của họ. Người bạn Nhật nói rằng nước Nhật đang đua tốc lực tối đa cho hòa bình, tranh thủ từng giờ một và nhận xét rằng VN đang còn chậm quá. Trong khi TQ thì đang mở hết tốc độ “khống chế VN”để đạt được “thứ hòa bình viễn vông”.

Nếu ba đến Bắc Kinh vào năm 2008 thì ba sẽ cảm nhận rõ hơn về những nhận định trên. Thời điểm đó Mỹ và Châu Âu bắt đầu rơi vào suy thoái kinh tế nghiêm trọng còn TQ thì vẫn liên tục tăng trưởng cao, báo chi TQ ca ngợi hết lời sự sang suốt và tài tình của Đảng và Nhà nước TQ; đẩy tinh thần tự tôn dân tộc lên cao ngất, bắt đầu xem thường mọi nước khác. Đó cũng là thời điểm họ chuẩn bị để công bố đường lưỡi bò chính thức ra LHQ. Con đọc được rất nhiều các bài báo và những học giả TQ lúc ấy, đại ý rằng: “Đây là thời điểm lịch sử để TQ lấy lại công bằng, đòi lại những gì thuộc về TQ từ nhiều ngàn năm trước nhưng đã bị chà đạp và tước đoạt bởi các thế lực hắc ám…”, và rằng: “Nếu Đảng và Nhà nước không hoàn thành sứ mạng này thì sẽ có tội với nhân dân, với lịch sử, với sự hy sinh xương máu…”. Nói chung là đầy tham vọng, kích động và hận thù. Những ngọn lao như vậy đã được phóng ra thì không thể dừng được mà phải theo tới cùng. Trên mạng có đầy rẫy các bài viết công phu đề ra kế hoạch quân sự cho các lãnh đạo TQ đánh chiếm VN chớp nhoáng, làm bàn đạp tấn công toàn diện, khống chế toàn bộ Biển Đông không cho Mỹ kịp trở tay, v.v… Những bài viết như vậy được tung hô điên loạn bởi cộng đồng mạng. Dù chính phủ TQ cho rằng đó không phải là quan điểm của họ, chỉ thuần túy là sự tự do ngôn luận, nhưng ở một đất nước mà báo chí bị kiểm duyệt nghiêm nhặt như TQ thì chẳng ai tin rằng nó không được ngầm cổ súy bởi chính quyền.

 Dù chính phủ TQ cho rằng những website hiếu chiến không phản ánh quan điểm của họ, chỉ thuần túy là sự tự do ngôn luận, nhưng ở một đất nước mà báo chí bị kiểm duyệt nghiêm nhặt như TQ thì chẳng ai tin rằng nó không được ngầm cổ súy bởi chính quyền

Dù phủ nhận những thông hiếu chiến trên mạng dưới chiêu bài “tự do ngôn luận”, nhưng ở một đất nước mà báo chí bị kiểm duyệt nghiêm nhặt như TQ thì chẳng ai tin rằng nó không được ngầm cổ súy bởi chính quyền

Chính quyền TQ giờ phải liên tục, không ngừng thỏa cơn khát “dân tộc cực đoan” mà chính họ tạo ra cho hàng trăm triệu người. Nếu không làm được thì cơn khát này cũng sẽ nuốt chửng cả họ. Do vậy con không ngạc nhiên gì khi họ hết thiết lập vùng nhận diện không phận phòng không ADIZ trên biển Hoa Đông thì đến HD-981 dù cái giá phải trả là quá lớn so với giá trị nhận được. Tương tự như Nga buộc phải sáp nhập Crimea sau khi đã thất bại ê chề trong việc nuôi dưỡng chính quyền Yanukovich vậy. Dù biết trước cái giá mà nước Nga phải trả là rất đắt như hiện nay: bị cô lập, cấm vận; mất thể diện và kinh tế đứng trước nguy cơ suy sụp nhưng Putin không thể không làm. Cơn khát “Đại Nga” có thể nuốt chửng ông ta trước khi những hậu quả trên xảy ra cho nước Nga. Dù chiến thuật này chỉ giúp Putin đối phó được trong ngắn hạn nhưng nó đã làm Ukraine hiện giờ bị mất Crimea. Vì không dự liệu để có được chiến lược ngăn chặn hiệu quả nên Ukraine đã phải chịu thiệt hại lớn. Con nghĩ đây là một bài học rất quý giá cho VN mình hiện nay. Một vấn đề tương tự nhưng nghiêm trọng hơn hoàn toàn có thể xảy ra cho VN từ phía TQ. Chính quyền TQ khôn ngoan hơn Nga rất nhiều. Sẽ có nhiều chuyện khó lường khác chứ không phải chỉ là Tây Nguyên hay kiểu kế hoạch tấn công chớp nhoáng nói trên. Nếu VN không sẵn sàng một chiến lược ngăn chặn phù hợp thì mình sẽ phải chịu những thiệt hại rất lớn và lâu dài.

Bài học nhãn tiền từ các nền độc tài

Kể cũng tiếc cho TQ. Nếu họ thực tâm muốn trỗi dậy thì chỉ 20-30 năm nữa thôi họ sẽ trở thanh quốc gia thịnh vượng nhất thế giới, sống hòa bình; dân chủ; thân thiện với mọi nước khác và được tôn trọng còn hơn cả người Mỹ, Nhật… Nhưng họ lại nóng vội, chọn con đường dân tộc và tham vọng. Con có thể khẳng định rằng trong thời đại này những cách sử dụng hận thù làm công cụ đều sẽ dẫn đến thất bại. Một ví dụ nhãn tiền là Morsi ở Ai Cập và hiện giờ là Maliki ở Iraq: Maliki khi thành thủ tướng đã ra sức trả thù những người Hồi giáo Sunni đã theo chế độ Saddam Husen trước đây, đồng thời kích động hận thù của người Hồi giáo Shiite với Hồi giáo Sunni để lấy phiếu bầu của dòng Shiite vốn chiếm đa số ở Iraq. Từ đó ông ta loại trừ hầu hết những người Sunni ra khỏi chính trường và đưa những kẻ bất tài trung thành với mình vào thay thế. Rõ ràng là ông ta nuôi dưỡng chia rẽ sắc tộc, tôn giáo thay vì đoàn kết dân tộc; khoét sâu thù hận thay vì hòa giải, hòa hợp. Hậu quả là giờ đây người HG Sunni đang nổi lên đánh chiếm hơn 1/3 diện tích Iraq và đang đe dọa nghiêm trọng đến chính quyền Maliki. Con xem tin thấy thật đáng nhục nhã, chỉ vài ngàn phiến quân tiến công mà khiến 30 ngàn quân Maliki bỏ của chạy lấy người. Đúng là những kẻ bất tài. Ông Morsi thì vừa mới nhận án tử hình, không biết có thoát khỏi cái chết không. Dùng hận thù thì sẽ giống như chơi dao có ngày đứt tay vậy. Biết là vậy nhưng với TQ thì thật khó mà dừng lại. Chính quyền TQ đang bị hiệu ứng do chính họ tạo ra là “Bịt tai trộm chuông”. Họ cố gắng bưng bít người dân nước họ nhưng thực ra là bịt chính lỗ tai mình. Nếu không thì họ đã có thể nghe được những lời cảnh báo nghiêm khắc nhưng chân thành dành cho họ. Trong lịch sử thế giới, chưa có một cường quốc, đế quốc nào dám tham vọng độc chiếm, kiểm soát tự do hàng hải cả. Cho dù là nước Anh vào thời kỳ mà “mặt trời không lặn” hay là nước Mỹ siêu cường sau thế chiến II, chưa từng tuyên bố chủ quyền trên các vùng biển/ tuyến hàng hải quan trọng bậc nhất như Địa Trung Hải/ kênh đào Suez, Vịnh Caribé/ kênh đào Panama. Vậy mà TQ lại dám bất chấp luật pháp quốc tế để tuyên bố hơn 80% diện tích Biển Đông thuộc về mình. Do đó nhân loại phải tin rằng nếu TQ trỗi dậy thành một đế quốc thì đó sẽ là một đế quốc tham vọng và tàn hại nhất từ trước đến nay. Cho nên nhân loại yêu hòa bình đã và đang cùng nhau, âm thầm lẫn công khai, gián tiếp lẫn trực diện thực hiện nhiều cách thức để ngăn chặn hoặc loại trừ đế quốc đó. Có lẽ không có cách nào để chính quyền TQ nghe lọt tai những điều cảnh báo như vậy, trừ những người TQ còn tỉnh táo và yêu chuộng hòa bình. Do đó khó mà tránh được một giai đoạn đen tối ba à.

Nhưng trong giấc mơ mới hồi rạng sang nay, người bạn Mỹ dùng một châm ngôn tiếng Anh để nói về tình huống của VN là: “Greatest growth occurs during the darkest hours”. Con rất thích và hoàn toàn tin vào câu này. “Sự trưởng thành vĩ đại diễn ra trong những giờ phút đen tối nhất”. VN mình đang đứng trước một bước chuyển mình như vậy. Nhưng chỉ có một ngõ hẹp để dân tộc lách qua an toàn trong khoảnh khắc để đến với con đường thịnh vượng, văn minh, hòa bình cho mình và thế giới. Con tin đất nước mình sẽ đi trên con đường sáng sủa rộng mở đó chứ không phải trên những ngõ ngách đen tối dẫn tới ngõ cụt trong hang u ám. Nhưng ba cũng hãy sẵn sàng tinh thần cho những giờ phút tối tăm khó thể tránh được mà phải vượt qua ba nhá!

Việt Nam đang tìm ra đúng đường đi của mình

21/6/2014

Từ hôm 18/6 đến nay con không xem được thời sự nên không biết được tình hình ra sao, nhất là vụ Dương Khiết Trì vào VN. Chiều hôm đó ở đây mưa giông rất lớn và có một cơn sấm sét cực to giáng xuống, con nhìn ra mà thấy đỏ tím rực cả bầu trời. Cả chục năm rồi con mới chứng kiến một cơn sấm lớn đến như vậy. Vì thế mà các thiết bị điện ở đây bị hư rất nhiều, trong đó có hệ thống truyền phát TV. Chắc cũng phải mất năm, ba ngày mới sửa xong thì con mới được coi TV lại. Báo ở đây là vùng xa nên thường cũng chậm 3, 4 ngày. Nhưng mới hồi nãy, con nghe được một đoạn tin tức ngắn của Đài phát thanh VOV trích đoạn phỏng vấn ông Sang của TTX VN về những vấn đề trên Biển Đông. Nghe khẩu khí của người đứng đầu Nhà nước đã chuyển sang rất mạnh mẽ và vững vàng nên hào khí của đất nước chắc cũng đang đi lên. Phỏng vấn này mới được thực hiện hôm qua, sau khi DKTrì vào VN. Nên TQ mong muốn lấn át VN lần này đã không làm được. Họ sẽ phải tính những bước khác.

Không hiểu sao tâm trạng của con đêm qua, sau khi viết thư xong cho ba thì cảm thấy rất phấn chấn. Sáng nay ngủ dậy vẫn còn như vậy. Và sau khi nghe VOV phỏng vấn nói trên thì con cảm thấy rất vui và nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân vậy. Con tin mọi thứ sẽ đi đúng quỹ đạo của quy luật phát triển.

Giờ chắc khoảng 8h tối. Con vừa “nghe” thời sự 19h00 trên VTV xong, hehe. Trại đang cố gắng sửa hệ thống truyền phát TV nhưng vẫn chưa xong. Tuy vậy họ vẫn phát âm thanh của VTV1 để anh em có thể theo dõi được thời sự. Nhờ vậy mà con vừa nghe được nhiều tin vui, thấy đúng là khí thế đấu tranh hòa bình để bảo vệ chủ quyền của đất nước đang ngùn ngụt. Trước khi DKT vào thì có phần lắng xuống. Con đoán là VN mình sẽ ra tay trước, khởi kiện TQ ra các Tòa án quốc tế bất chấp lời đe dọa về những bằng chứng này nọ của TQ, và cả những trò bẩn dọa dẫm của họ. Những thứ đó không có giá trị gì trước Luật pháp quốc tế. Hồi trước khi đi tù, con từng thử tranh luận với các chuyên gia pháp lý và học giả TQ ủng hộ đường lưỡi bò. Không khó lắm để làm cho họ đuối lý dù con chẳng phải người được đào tạo và có kinh nghiệm trong ngành luật. Qua những lần như vậy, con được biết rằng chính quyền TQ đầu tư rất nhiều tiền để xây dựng một đội ngũ chuyên gia pháp lý hùng hậu về Biển Đông và biển Hoa Đông của Nhà nước lẫn núp dưới các tổ chức phi chính phủ. Dù vậy họ chưa bao giờ tự tin sử dụng các biện pháp pháp lý cho việc tranh chấp chủ quyền. Điều đó cho thấy cơ sở pháp lý của họ là yếu ớt đến thế nào. Khi tranh luận với con, niềm tin lớn nhất mà họ dựa vào là công hàm 1958. Nhưng khi không thể che lấp cho những lỗ hổng nghiêm trọng của chứng cứ này thì họ bảo họ vẫn còn nhiều cái khác chưa công bố. Do vậy con nghĩ rằng TQ cũng đang sử dụng cái văn hóa dọa dẫm tương tự vào lúc này. Nhưng tính chất “chưa công bố” tự nó đã là một yếu tố yếu tính pháp lý cho những loại văn bản như vậy, chỉ có giá trị để hăm dọa.

Lúc nãy con còn nghe một tin vui khác là VN chấp nhận đến 182/227 khuyến nghị của các nước và tổ chức quốc tế về những đề nghị cải thiện nhân quyền con người tại khóa họp 26 của HĐ Nhân quyền LHQ đang diễn ra. Con tin là ba cũng vui không kém. Như con nói hôm gia đình lên vừa rồi, chắc chắn sẽ có sự tiến bộ, đất nước mình sẽ tiến về phía trước, hướng về dân chủ – tôn trọng và bảo vệ quyền con người để bảo vệ và phát triển đất nước. Con tự hào vì trong sự tiến bộ này có sự đóng góp của ba. Những tiến bộ hợp với quy luật như vậy, dù là dần dần nhưng vẫn luôn về đích nhanh và vững chắc hơn những cuộc đột biến chóng vánh, và lại không kéo theo hận thù; chia rẽ và phủ định tranh giành nhau. Con sẽ về theo sự tiến bộ đó. Cũng hôm bữa, con nói “chuyện của con là chuyện nhỏ” ý là như vậy.

23/6/2014

Chắc là con đoán trúng rồi,🙂. Con vừa nghe thời sự 19h của VTV1, VN vừa ký hiệp định mới với Tòa Trọng tài thường trực quốc tế – nơi Philippines đã khởi kiện TQ liên quan tranh chấp trên Biển Đông. VN mình đang chạy đua cho hòa bình. TQ đã không dám chấp nhận vụ kiện trên của Philippines cho thấy họ không có sức mạnh bằng các biện pháp hòa bình. Nhưng luật pháp quốc tế sẽ buộc họ đối mặt với sự thật. Do vậy, như con đã viết, TQ phải tìm một cách chơi để sức mạnh vũ lực của họ có tác dụng. Đó chính là nguy cơ phải hóa giải. Lúc nãy con cũng nghe thời sự nhắc đến một giàn khoan mới Hải Nam gì đó, chắc mấy hôm trước đã đưa tin mà con không xem được nên không rõ. Nhưng con đoán có lẽ là TQ đang chuẩn bị kéo thêm 1 giàn khoan vào, vừa để gia tăng áp lực cho VN vừa để giải tỏa áp lực trong nước sau chuyến công du thất bại của DKTrì vào VN. Ba thử hình dung xem TQ phải giải tích với bàn dân thiên hạ của mình như thế nào sau khi họ bóp méo, thổi phồng lên là VN ngang ngược cản trở TQ chấp pháp trên vùng chủ quyền của TQ, chủ động va đâm tàu TQ đến hơn 1500 lần? Đảng và Nhà nước TQ làm gì mà để danh dự của cả tỷ người TQ bị xúc phạm đến như thế ? Những cơn khát như vậy rất kinh khủng. Trong khi đó DKT đã không tìm được một sự thừa nhận nào mà lại còn bị phản đối kịch liệt của VN. Hôm nay con đọc báo Nhân Dân thấy ông Phạm Bình Minh đối thoại với DKT rất hay, cho thấy VN sẽ chỉ chấp nhận giải quyết tranh chấp dựa theo Luật pháp quốc tế, không chấp nhận giải quyết song phương. TQ đã phải nhận những yêu cầu rất cương quyết của VN rút giàn khoan và tôn trọng Luật pháp quốc tế. DKT vừa về nước thì TQ nhận được một thông điệp rất dứt khoát của CTN VN là VN không bao giờ nhân nhượng chủ quyền của mình. Nhưng con tin là TQ chưa dễ dàng từ bỏ chiến lược khống chế VN. Họ sẽ tiếp tục gia tăng sức ép và những thủ đoạn đe dọa vũ lực ngày càng tinh vi hơn. Nếu tiếp tục thất bại thì họ mới buộc ‘‘hiện nguyên hình’’ và sử dụng vũ lực. Do vậy VN vẫn có đủ thời gian để về đích trước bằng hòa bình, cho hòa bình. Có lẽ vì vậy mà tâm trạng phấn chấn, nhẹ nhõm của con mấy hôm trước đến nay vẫn còn nguyên🙂

Lúc nãy con cũng nghe về một hội thảo về thái độ ứng xử của TQ trên Biển Đông. Một chuyên gia nước ngoài nói TQ chẳng khác nào cướp biển cấp quốc gia. Có lẽ những sự xem thường như vậy đang ngày càng phổ biến dành cho người TQ. Tiếc là họ đang bịt tai mình để không nghe lọt tai những điều như vậy. Hồi chiều con đoạc báo Nhân Dân nói về các cầu thủ Nhật sau khi thua trận ra quân ở worldcup 2014, họ xếp hàng cúi đầu xin lỗi người hâm mộ rồi tự nguyện lên khán đài lượm rác. Một hình ảnh thật là trái ngược với TQ và phải khiến cả thế giới kính phục. Đó chính là văn hóa văn minh, nhân bản xuất phát từ tâm thức hòa bình của họ : không cay cú ăn thua, được làm vua thua làm giặc – trái ngược với tâm thức chiến tranh phải thắng bằng mọi giá kể cả lừa đảo, cướp bóc, thậm chí là giết người. Trong khi người ta đang mải mê với tỷ số thắng thua thì người Nhật nắm lấy cơ hội để truyền đi thông điệp vì môi trường, vì hữu nghị và ấn tượng nhất là vì một thái độ dám nhận trách nhiệm khi mình không hoàn thành nhiệm vụ, không phải là lấp liếm che đậy bằng ngôn từ sáo rỗng, bóng bẩy nhưng vô trách nhiệm. Chiếc cúp vàng vô địch worldcup không đem lại sự tôn trọng cho một đất nước hơn 1 phần ngàn của sự kính trọng mà thế giới dành cho người Nhật nhờ văn hóa ứng xử văn minh, nhân bản của các cầu thủ Nhật. Con thật sự ngưỡng mộ họ từ đáy lòng. Khi đọc được tin đó, tim con rung cảm thật sâu lắng. Họ đã từng mang tâm thức chiến tranh như TQ bây giờ nên phải chuốc lấy thất bại nhục nhã và bị khinh miệt. Nhưng từ khi biết tỉnh ngộ và tôn trọng quyền con người, của mình và của dân tộc khác, họ đã phát triển thần kỳ trong hòa bình và được cả thế giới nghiêng mình kính phục. Những người Nhật mà con biết đều nói về quá khứ chiến tranh của mình bằng sự xấu hổ và sám hối. Họ bảo đầu TK 20 họ đã trỗi dậy và trả thù sự chèn ép của TQ cả ngàn năm lên người Nhật. Từ đó họ gây ra rất nhiều tội ác cho nhân loại. Oán trả oán, thù chồng lên thù. Rồi cuối cùng họ thất bại nhục nhã và bị trừng phạt bởi chính lòng tham vọng của mình. Nhưng, như họ nói, người Mỹ đã làm họ tỉnh ngộ và sám hối. Mỹ đã không trả thù Nhật dù đã bị Nhật trở mặt và gây cho bao nhiêu tang tóc trong Thế chiến II. Mỹ đã không biến Nhật thành thuộc địa, không xử bắn Nhật Hoàng – biểu tượng niềm tự hào của họ, không đuổi những người Nhật đã di cư đến Hawaii sinh sống sau khi Nhật đánh chiếm quần đảo này của Mỹ (trận Trân Châu cảng) về nước hoặc phân biệt đối xử với họ. Mà người Mỹ đã chân thành hợp tác đồng minh với họ, giúp họ tái thiết đất nước, chỉ họ tôn trọng và bảo vệ quyền con người, và giúp họ bảo vệ nước Nhật khi họ đang còn kiệt quệ và oằn oại sau chiến tranh. Họ không bao giờ quên 2 quả bom nguyên tử nhưng không vì thế mà họ hận thù người Mỹ. Họ nghĩ rằng nếu Mỹ không làm như thế thì chiến tranh sẽ còn kéo dài và cả triệu người Nhật nữa sẽ còn phải chết. Khi người Nhật đối diện với một thực tế không thể phủ nhận như vậy, những tiềm thức Phật giáo lâu đời của họ trỗi dậy và có chỗ dựa vững chắc : Buông bỏ hận thù, oán trách để được hạnh phúc. Những giáo điều như vậy đã có ở Nhật từ cả ngàn năm trước nhưng được áp dụng một cách tiêu cực để làm cho người ta cam chịu sự thống trị (VN, TQ, Triều Tiên đều rơi vào tình trạng tương tự). Nhưng khi gặp được một môi trường tự do, tôn trọng quyền con người và nhân phẩm thì những giáo điều đó trỗi dậy thành các nhân tố tích cực, mạnh mẽ giúp con người cân bằng được tinh thần của mình với vật chất và tự kiểm soát hành vi của mình, luôn tự sám hối để không xâm phạm đến người khác. Chính nhờ như vậy mà người Nhật đã trải qua một cuộc sám hối vĩ đại, vứt bỏ hoàn toàn tâm thức chiến tranh để có thể trở thành một dân tộc hòa bình và được kính trọng như ngày nay. Nếu ba đến Hawaii thì sẽ thấy người Mỹ và Nhật sống hòa thuận và tương trợ nhau thật đẹp ở đó, tạo nên những cuộc sống đáng mơ ước.

Tướng Doughlas McAthur - một biểu tượng cho tính nhân văn của tâm thức hòa bình mà Mỹ đã áp dụng lên Nhật sau thế chiến thứ 2. Để rồi ngày nay nước Nhật thể hiện lòng biết ơn với ông như người nước ngoài duy nhất trong top 20 người có ảnh hưởng đến nước Nhật cận đại

Tướng Doughlas McAthur – một biểu tượng cho tính nhân văn của tâm thức hòa bình mà Mỹ đã áp dụng lên Nhật sau thế chiến thứ 2. Để rồi ngày nay nước Nhật thể hiện lòng biết ơn với ông như người nước ngoài duy nhất trong top 20 người có ảnh hưởng đến nước Nhật cận đại

24/6/2014

Úi trời ! Con mải viết, giờ đếm lại đã 28 trang,🙂 Con mong những dòng này sẽ làm ba vui và tìm được sự động viên,

Kính ba. Con Thức

PS: Bé Nu ơi ! Cậu nhận được thư của con và rất là vui khi đọc. Lần sau cậu sẽ viết cho con. Con đọc tạm những gì cậu viết cho ông ngoại để học hỏi đi nha. Con cũng đừng lo, buồng cậu ở được xây kiên cố không hề bị dột mưa đâu. Cậu cũng xem VTV1 từ 17h-22h nên cũng theo dõi được kết quả World Cup. Cảm ơn con nhiều nha. Thương. Cậu Tám.

This entry was posted in Thư Xuyên Mộc and tagged , , , , . Bookmark the permalink.

One Response to Trung Quốc kẻ đe dọa hòa bình thế giới và Việt Nam (Thư 21A)

  1. Pingback: NGUY CƠ CỦA “TÂM THỨC CHIẾN TRANH” – THÁCH THỨC VÀ CƠ HỘI (THƯ 34A) | Trần Huỳnh Duy Thức

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s